
Tập đoàn Junhe Trung Quốc và khoản nợ 18 tỷ nhân dân tệ: Đế chế khu công nghiệp đối mặt khủng hoảng thanh khoản?
Một doanh nghiệp tư nhân từng sở hữu khối tài sản lên tới hàng trăm tỷ nhân dân tệ, từng mở rộng mạnh trong lĩnh vực thương mại, bất động sản và phát triển khu công nghiệp, giờ đây lại xuất hiện trong những thông tin liên quan đến đấu giá tài sản, cổ phần bị phong tỏa và áp lực nghĩa vụ tài chính.
Trường hợp của Tập đoàn Junhe đang thu hút sự chú ý bởi quy mô tài sản từng rất lớn nhưng khả năng thanh khoản dường như đang chịu sức ép đáng kể. Đáng chú ý, một phần cổ phần của Junhe (Xiamen) Holdings tại Bank of Jiujiang đã được ghi nhận trong danh sách cổ đông của ngân hàng. Báo cáo năm 2025 của Bank of Jiujiang cho thấy Junhe (Xiamen) Holdings nắm 86,653,080 cổ phiếu, tương đương khoảng 3,04% vốn ngân hàng.
Đằng sau câu chuyện đấu giá cổ phần là một vấn đề lớn hơn: khi mô hình kinh doanh dựa nhiều vào bất động sản, thương mại hàng hóa, tín dụng và tài sản tài chính gặp áp lực cùng lúc, một doanh nghiệp có quy mô lớn vẫn có thể nhanh chóng rơi vào tình trạng thiếu tiền mặt.
Cổ phần Ngân hàng Jiujiang bị đưa ra đấu giá
Một trong những dấu hiệu đáng chú ý nhất liên quan đến Junhe là việc cổ phần tại Bank of Jiujiang xuất hiện trong các hoạt động xử lý tài sản.
Theo hồ sơ công khai, Junhe (Xiamen) Holdings là một cổ đông đáng kể của Bank of Jiujiang. Trong báo cáo năm 2023, ngân hàng ghi nhận công ty này sở hữu 86,653,080 cổ phiếu, tương đương 3,04% tổng số cổ phiếu, trong đó 30,040,000 cổ phiếu đã được cầm cố.
Con số này cho thấy cổ phần ngân hàng từng là một nguồn tài sản tài chính quan trọng đối với Junhe.
Tuy nhiên, khi một doanh nghiệp rơi vào áp lực thanh khoản, những tài sản như cổ phần ngân hàng có thể trở thành đối tượng bị xử lý để thu hồi nghĩa vụ tài chính.
Các thông tin được đưa ra trong nội dung nguồn cho biết một lô khoảng 30,04 triệu cổ phiếu Bank of Jiujiang, có giá trị tham chiếu khoảng 370 triệu nhân dân tệ, từng được đưa ra đấu giá với mức giá khởi điểm giảm khoảng 30%, xuống khoảng 259 triệu nhân dân tệ.
Điểm đáng chú ý là dù đã giảm giá, cuộc đấu giá được cho là vẫn không thu hút người mua.
Nếu thông tin này được xác nhận đầy đủ từ hồ sơ đấu giá tư pháp, đây sẽ là một tín hiệu đáng quan tâm về mức độ khó khăn trong việc chuyển đổi tài sản tài chính thành tiền mặt.
Từ doanh nghiệp lớn đến bài toán thanh khoản
Junhe từng được mô tả là một doanh nghiệp tư nhân có quy mô lớn tại Thượng Hải, với hoạt động trải rộng qua nhiều lĩnh vực.
Mô hình phát triển của tập đoàn gắn với thương mại, khu công nghiệp, bất động sản và các hoạt động tài chính liên quan.
Trong giai đoạn thị trường bất động sản và tín dụng tăng trưởng mạnh, mô hình này có thể tạo ra tốc độ mở rộng tài sản rất nhanh.
Nhưng tốc độ tăng tài sản không đồng nghĩa với khả năng thanh toán cao.
Đây chính là điểm khiến câu chuyện Junhe trở nên đáng chú ý.
Một doanh nghiệp có thể sở hữu nhiều khu đất, dự án bất động sản, cổ phần ngân hàng hoặc các khoản phải thu trị giá hàng tỷ nhân dân tệ nhưng vẫn thiếu tiền mặt để trả lương, thanh toán nhà cung cấp hoặc thực hiện nghĩa vụ tín dụng.
Nói cách khác, giá trị tài sản và khả năng thanh khoản là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Khoản nợ 18 tỷ nhân dân tệ và áp lực ngày càng lớn
Theo nội dung nguồn được cung cấp, tổng nghĩa vụ ngân hàng và tín thác liên quan đến Junhe được ước tính khoảng 18 tỷ nhân dân tệ.
Đây là con số rất lớn và nếu được xác nhận, nó cho thấy vấn đề không đơn thuần là một doanh nghiệp gặp khó khăn ngắn hạn về dòng tiền.
Trong một cấu trúc tài chính sử dụng nhiều đòn bẩy, doanh nghiệp thường phải liên tục xoay vòng vốn giữa ngân hàng, tín thác, nhà cung cấp, khách hàng và các dự án đầu tư.
Khi thị trường tăng trưởng, vòng quay vốn có thể hoạt động tương đối trơn tru.
Nhưng chỉ cần một mắt xích bị đứt, toàn bộ chuỗi có thể xuất hiện hiệu ứng dây chuyền.
Một khoản vay đến hạn nhưng tài sản chưa thể bán.
Một dự án chưa hoàn thành nhưng không thể tiếp tục giải ngân.
Một khoản phải thu chưa thu được nhưng nhà cung cấp vẫn cần thanh toán.
Một lô cổ phiếu có giá trị trên sổ sách nhưng không tìm được người mua.
Tất cả những yếu tố này có thể biến thành một cuộc khủng hoảng thanh khoản.
Vì sao tài sản hàng trăm tỷ nhân dân tệ vẫn có thể thiếu tiền?
Đây là câu hỏi quan trọng nhất trong trường hợp Junhe.
Giả sử một doanh nghiệp sở hữu tài sản trị giá hàng chục hoặc hàng trăm tỷ nhân dân tệ. Điều đó không có nghĩa doanh nghiệp có thể ngay lập tức sử dụng toàn bộ số tài sản này để trả nợ.
Đất đai cần thời gian để bán.
Bất động sản cần tìm người mua.
Cổ phần doanh nghiệp có thể bị hạn chế chuyển nhượng hoặc đang bị cầm cố.
Các khoản phải thu phụ thuộc vào khả năng thanh toán của đối tác.
Tài sản thế chấp có thể được định giá thấp hơn giá trị kỳ vọng khi bị bán cưỡng chế.
Chính vì vậy, trong các cuộc khủng hoảng doanh nghiệp, câu hỏi quan trọng thường không phải là “doanh nghiệp sở hữu bao nhiêu tài sản?”, mà là “doanh nghiệp có bao nhiêu tiền mặt có thể sử dụng ngay?”
Hàng loạt dự án khu công nghiệp gặp khó
Một phần quan trọng trong câu chuyện Junhe liên quan đến thương hiệu khu công nghiệp được giới thiệu với tên “Thung lũng Mây Junhe”.
Theo nội dung nguồn, thương hiệu này từng được quảng bá tại nhiều khu vực thuộc Đồng bằng sông Dương Tử, Sơn Đông và Khu kinh tế Hải Tây.
Mô hình được kỳ vọng là xây dựng các khu công nghiệp, thu hút doanh nghiệp vừa và nhỏ, sau đó tạo nguồn doanh thu từ tiền thuê, dịch vụ và phát triển bất động sản.
Nhưng khi dòng tiền của chủ đầu tư gặp vấn đề, hoạt động của các khu công nghiệp cũng có thể bị ảnh hưởng.
Nguồn thông tin được cung cấp cho biết có bảy dự án bị tòa án niêm phong, trong khi hơn chục dự án khác bị đình chỉ hoặc hủy bỏ.
Tại một số khu công nghiệp ở Thanh Đảo và Phúc Châu, theo phản ánh trong nguồn, có doanh nghiệp đã thanh toán tiền thuê nhưng vẫn gặp khó khăn trong việc tiếp nhận mặt bằng hoặc hoàn tất các thủ tục liên quan.
Nếu các phản ánh này được xác minh độc lập, chúng cho thấy tác động của khủng hoảng không chỉ nằm trong bảng cân đối kế toán của tập đoàn mà còn lan sang khách thuê, nhà cung cấp và người lao động.
Hàng nghìn lao động bị ảnh hưởng
Một trong những hệ quả đáng chú ý nhất của một cuộc khủng hoảng doanh nghiệp là tác động đến người lao động.
Theo nội dung được cung cấp, từ tháng 6/2025, nhiều thông báo chấm dứt hợp đồng lao động đã được đưa ra. Tiền lương của một số tháng được cho là bị chậm trả, trong khi các khoản bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở cũng gặp vấn đề.
Nguồn tin đề cập tới quy mô hơn 5.000 người lao động bị ảnh hưởng.
Sau khi tranh chấp lao động được đưa ra giải quyết, việc có bản án hoặc phán quyết chỉ là một bước. Khâu quan trọng tiếp theo là thi hành.
Nếu doanh nghiệp không còn tiền trong tài khoản hoặc tài sản có khả năng thanh lý thấp, người lao động dù có phán quyết có lợi vẫn có thể phải chờ rất lâu để nhận đủ tiền.
Đây là một trong những đặc điểm phổ biến của các vụ việc doanh nghiệp mất khả năng thanh toán: quyền đòi tiền và khả năng thực tế để thu hồi tiền là hai vấn đề khác nhau.
Từ thương mại hàng hóa đến rủi ro tài chính
Nội dung nguồn cũng đưa ra một vấn đề sâu hơn liên quan đến mô hình doanh thu của một số doanh nghiệp thương mại.
Theo đó, Junhe được cho là từng có doanh thu rất lớn nhưng biên lợi nhuận gộp ở mức cực thấp.
Cần đặc biệt thận trọng với nhận định cho rằng mô hình này đồng nghĩa với “rửa tiền”. Đây là một cáo buộc nghiêm trọng và không thể kết luận chỉ dựa trên doanh thu, lợi nhuận hay một vài giao dịch. Muốn xác định hành vi vi phạm cần có hồ sơ điều tra, chứng cứ giao dịch và kết luận của cơ quan có thẩm quyền.
Tuy nhiên, về mặt tài chính, doanh thu cực lớn đi cùng biên lợi nhuận cực thấp có thể khiến nhà đầu tư và chủ nợ đặt câu hỏi về chất lượng doanh thu, vòng quay vốn và mức độ phụ thuộc vào giao dịch trung gian.
“Doanh thu giấy” và vòng quay hàng hóa
Theo mô tả trong nguồn, một số doanh nghiệp thương mại có thể hợp tác với các công ty liên quan đến tài chính địa phương để thực hiện giao dịch hàng hóa.
Cấu trúc được mô tả là hàng hóa, hóa đơn và dòng tiền được luân chuyển qua nhiều pháp nhân, từ đó tạo ra doanh thu rất lớn trên sổ sách.
Về lý thuyết, hoạt động thương mại hàng hóa hoàn toàn có thể có doanh thu lớn nhưng biên lợi nhuận thấp.
Vấn đề nằm ở chỗ: hàng hóa có thực sự được giao nhận hay không, dòng tiền có phản ánh giao dịch thực hay không và hóa đơn có tương ứng với hàng hóa thực tế hay không.
Nếu các giao dịch chỉ nhằm tạo doanh thu trên giấy, rủi ro tín dụng sẽ tăng mạnh.
Nếu hàng hóa thực sự lưu chuyển nhưng doanh nghiệp sử dụng đòn bẩy quá cao, rủi ro cũng vẫn tồn tại.
Vì vậy, doanh thu lớn không thể tự nó chứng minh doanh nghiệp khỏe mạnh.
Tại sao ngân hàng lại quan tâm đến doanh thu thương mại?
Doanh thu và quy mô giao dịch có thể ảnh hưởng đến đánh giá tín dụng của doanh nghiệp.
Một doanh nghiệp có doanh thu hàng chục tỷ nhân dân tệ, lượng hóa đơn lớn và dòng tiền giao dịch thường xuyên có thể dễ dàng tạo ra hình ảnh về một công ty có quy mô hoạt động lớn.
Từ đó, doanh nghiệp có thể tìm kiếm:
- Hạn mức tín dụng.
- Tài trợ chuỗi cung ứng.
- Thư tín dụng.
- Khoản vay vốn lưu động.
- Tài trợ dựa trên hàng tồn kho.
- Các hình thức thế chấp hoặc bảo đảm bằng tài sản.
Nhưng nếu doanh thu không phản ánh hoạt động kinh doanh thực tế, toàn bộ cấu trúc tín dụng sẽ trở nên rủi ro.
Một khi ngân hàng phát hiện dòng tiền không tương ứng với hàng hóa hoặc tài sản thế chấp không đủ giá trị, hạn mức tín dụng có thể bị thu hẹp rất nhanh.
Rủi ro từ việc dùng tín dụng để phát triển bất động sản
Một điểm đáng chú ý khác trong câu chuyện Junhe là việc dòng vốn thương mại có thể được chuyển sang lĩnh vực đất đai và bất động sản.
Mô hình này từng xuất hiện ở nhiều thị trường trong thời kỳ tín dụng dễ tiếp cận.
Doanh nghiệp sử dụng hoạt động thương mại để tạo dòng tiền và quy mô doanh thu, tiếp cận nguồn vốn ngân hàng, sau đó đưa vốn vào các dự án đất đai hoặc bất động sản.
Khi giá bất động sản tăng, giá trị tài sản thế chấp tăng theo và doanh nghiệp có thể tiếp tục vay.
Nhưng khi thị trường bất động sản giảm nhiệt, vòng tuần hoàn có thể đảo chiều.
Giá tài sản giảm.
Thanh khoản suy yếu.
Dự án chậm tiến độ.
Dòng tiền bán hàng giảm.
Trong khi đó, khoản vay vẫn phải trả cả gốc lẫn lãi.
Đây chính là lý do đòn bẩy tài chính có thể biến một doanh nghiệp tăng trưởng nhanh thành một doanh nghiệp thiếu thanh khoản trong thời gian tương đối ngắn.
Các quy định ngày càng siết chặt hoạt động giao dịch
Nguồn thông tin cũng đề cập tới việc các cơ quan quản lý Trung Quốc những năm gần đây tăng cường giám sát giao dịch giả tạo doanh thu và các giao dịch thương mại có rủi ro.
Theo hướng tiếp cận quản lý này, doanh thu không chỉ được nhìn trên hóa đơn mà cần được đối chiếu với dòng hàng hóa, dòng tiền và chứng từ.
Đây là nguyên tắc đặc biệt quan trọng đối với hoạt động thương mại hàng hóa.
Một giao dịch thực cần có sự tương ứng giữa:
Hàng hóa → Hợp đồng → Hóa đơn → Thanh toán → Giao nhận → Đối chiếu công nợ.
Nếu một mắt xích không tồn tại hoặc không thể chứng minh, chất lượng doanh thu sẽ bị đặt dấu hỏi.
Báo cáo năm 2025 của Bank of Jiujiang cũng cho thấy Junhe (Xiamen) Holdings vẫn là một cổ đông đáng kể của ngân hàng với hơn 86,65 triệu cổ phiếu, tương đương 3,04% vốn tại cuối năm 2025.
Điều này cho thấy câu chuyện Junhe không chỉ liên quan đến khu công nghiệp và bất động sản mà còn gắn với hệ thống tài chính thông qua các khoản đầu tư và tài sản tài chính.
Điều gì có thể xảy ra tiếp theo?
Nếu áp lực tài chính tiếp tục kéo dài, doanh nghiệp thường phải lựa chọn một hoặc nhiều phương án.
Thứ nhất là bán tài sản để trả nợ.
Thứ hai là tìm nhà đầu tư mới.
Thứ ba là tái cơ cấu nợ với ngân hàng và các tổ chức tài chính.
Thứ tư là xử lý từng dự án riêng biệt thay vì duy trì toàn bộ tập đoàn.
Thứ năm là tiến hành thủ tục phá sản hoặc tái cơ cấu theo quy định nếu doanh nghiệp thực sự mất khả năng thanh toán.
Đối với chủ nợ, điều quan trọng nhất là xác định thứ tự ưu tiên thanh toán và giá trị tài sản có thể thu hồi.
Đối với người lao động, câu hỏi lớn là khoản tiền lương, bảo hiểm và các quyền lợi liên quan sẽ được giải quyết như thế nào.
Đối với nhà cung cấp, vấn đề nằm ở việc các khoản phải thu có thể chuyển thành tiền mặt đến đâu.
Bài học lớn hơn phía sau câu chuyện Junhe
Trường hợp Junhe, nếu các thông tin về áp lực nợ, đấu giá tài sản, dự án đình trệ và tranh chấp tiền lương được xác minh đầy đủ, cho thấy một vấn đề quan trọng của tài chính doanh nghiệp: quy mô không thể thay thế thanh khoản.
Một tập đoàn có thể sở hữu hàng chục dự án, doanh thu rất lớn và nhiều tài sản tài chính nhưng vẫn dễ bị tổn thương nếu mô hình tăng trưởng phụ thuộc quá nhiều vào vốn vay và vòng quay tín dụng.
Khi thị trường thuận lợi, đòn bẩy giúp doanh nghiệp mở rộng nhanh.
Nhưng khi thị trường đảo chiều, chính đòn bẩy đó có thể khiến áp lực tài chính tăng theo cấp số nhân.
Với các ngân hàng, nhà cung cấp và nhà đầu tư, bài học quan trọng là không nên chỉ nhìn vào doanh thu. Cần xem xét chất lượng doanh thu, dòng tiền thực, khoản phải thu, tài sản bảo đảm, nghĩa vụ nợ và khả năng chuyển đổi tài sản thành tiền.
Với thị trường bất động sản và khu công nghiệp, câu chuyện còn cho thấy một yếu tố khác: một dự án có đất và nhà xưởng chưa chắc đã là một tài sản có tính thanh khoản cao.
Khi tín dụng bị siết, thị trường suy yếu và người mua không xuất hiện, giá trị trên sổ sách có thể rất khác so với số tiền thực tế doanh nghiệp có thể thu hồi.
Tại thời điểm này, các thông tin về Junhe cần tiếp tục được đối chiếu với hồ sơ đấu giá, hồ sơ tòa án, báo cáo tài chính, dữ liệu chủ nợ và thông tin chính thức từ các cơ quan liên quan trước khi đưa ra kết luận cuối cùng về nguyên nhân cũng như quy mô thực tế của cuộc khủng hoảng.
Dù vậy, những dữ liệu đã được công khai về cổ phần Junhe tại Bank of Jiujiang cho thấy áp lực tại cấp cổ đông và tài sản tài chính là một vấn đề cần theo dõi. Báo cáo năm 2025 của Bank of Jiujiang tiếp tục ghi nhận Junhe (Xiamen) Holdings trong nhóm cổ đông lớn với 3,04% vốn.
Câu hỏi thường gặp về khủng hoảng của Tập đoàn Junhe
1. Junhe có thực sự đang nợ 18 tỷ nhân dân tệ?
Con số 18 tỷ nhân dân tệ xuất hiện trong nội dung nguồn được cung cấp và được mô tả là tổng khoản nợ ngân hàng và tín thác. Tuy nhiên, để coi đây là con số nợ chính thức cần đối chiếu với hồ sơ pháp lý, thông tin từ chủ nợ và các tài liệu tài chính có thẩm quyền.
2. Junhe có sở hữu cổ phần Bank of Jiujiang không?
Có. Báo cáo năm 2025 của Bank of Jiujiang ghi nhận Junhe (Xiamen) Holdings sở hữu 86,653,080 cổ phiếu, tương đương khoảng 3,04% tổng số cổ phiếu của ngân hàng tại cuối năm 2025.
3. 30,04 triệu cổ phiếu có từng bị cầm cố không?
Có. Báo cáo cổ đông năm 2023 của Bank of Jiujiang ghi nhận 30,04 triệu cổ phiếu do Junhe (Xiamen) Holdings sở hữu nằm trong phần cổ phiếu được cầm cố.
4. Vì sao doanh nghiệp có tài sản lớn vẫn có thể không trả được nợ?
Bởi tài sản không đồng nghĩa với tiền mặt. Đất đai, cổ phần, dự án bất động sản hoặc hàng tồn kho đều cần thời gian để chuyển đổi thành tiền. Nếu các khoản nợ đến hạn nhanh hơn khả năng thanh lý tài sản, doanh nghiệp có thể rơi vào khủng hoảng thanh khoản.
5. Doanh thu lớn nhưng lợi nhuận thấp có phải là dấu hiệu gian lận?
Không nhất thiết. Một số ngành thương mại có biên lợi nhuận thấp nhưng doanh thu rất lớn. Tuy nhiên, nếu có dấu hiệu giao dịch không thực, hóa đơn không tương ứng với hàng hóa hoặc dòng tiền không phản ánh hoạt động kinh doanh thực tế, cơ quan quản lý và các tổ chức tín dụng có thể cần điều tra sâu hơn.
6. Người lao động có chắc chắn thu hồi được tiền lương?
Không thể khẳng định trước. Việc có phán quyết hoặc quyết định trọng tài không đồng nghĩa tiền sẽ được thanh toán ngay. Khả năng thu hồi phụ thuộc vào tài sản còn lại, thứ tự ưu tiên của các chủ nợ và quá trình thi hành.
Cập nhật tin tức nhanh cùng Điểm Tin Nhanh
Theo dõi những diễn biến mới nhất về kinh tế, tài chính, doanh nghiệp, công nghệ và thị trường quốc tế với các bài phân tích được cập nhật liên tục.
Khám phá tin tức mới nhất →



