
Trung Quốc tìm động lực tăng trưởng mới từ tiêu dùng: Từ phố đêm, đặc sản địa phương đến hàng hóa thông minh
Trong bối cảnh nền kinh tế Trung Quốc tìm kiếm thêm động lực tăng trưởng từ nhu cầu nội địa, tiêu dùng đang trở thành một trong những chỉ báo quan trọng để quan sát sức sống của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.
Tại nhiều địa phương, từ Hồ Nam, Phúc Kiến đến Sơn Đông, một loạt mô hình mới đang được triển khai nhằm kích thích nhu cầu tiêu dùng. Chính quyền không chỉ tập trung vào việc bán thêm hàng hóa mà còn tìm cách tạo ra những sản phẩm mới, không gian tiêu dùng mới, trải nghiệm mới và thương hiệu địa phương có giá trị cao hơn.
Từ các cửa hàng “đầu tiên” trong trung tâm thương mại, phố đêm, làng nghề truyền thống, đặc sản nông nghiệp, khu du lịch văn hóa cho đến thiết bị thể thao tích hợp trí tuệ nhân tạo, Trung Quốc đang cố gắng biến những nguồn lực sẵn có thành động lực tiêu dùng mới.
Cuộc họp Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày 30/7 đã đề xuất mở rộng hiệu quả nhu cầu nội địa, mở rộng nguồn cung hàng hóa chất lượng cao để đáp ứng nhu cầu của các nhóm người tiêu dùng khác nhau và khai thác tiềm năng tiêu dùng dịch vụ.
Đây là định hướng quan trọng trong bối cảnh Trung Quốc muốn nâng cao vai trò của tiêu dùng trong tăng trưởng kinh tế.
Trung Quốc muốn kích hoạt “dòng nước” tiêu dùng nội địa
Tiêu dùng thường được xem là một trong những thước đo trực tiếp nhất phản ánh niềm tin và sức khỏe của nền kinh tế.
Khi người dân sẵn sàng chi tiền cho ăn uống, du lịch, giải trí, nhà ở, phương tiện đi lại, thiết bị gia dụng và các dịch vụ mới, dòng tiền sẽ lan tỏa tới doanh nghiệp, người lao động và các ngành công nghiệp liên quan.
Ngược lại, nếu người tiêu dùng thận trọng và giảm chi tiêu, doanh nghiệp có thể đối mặt với doanh thu thấp hơn, từ đó giảm đầu tư và tuyển dụng.
Chính vì vậy, Trung Quốc đang tìm cách không chỉ kích thích người dân “chi nhiều hơn”, mà còn tạo ra những lý do mới để họ muốn chi tiêu.
Tại Hồ Nam, chính quyền địa phương đã đi đầu trong việc xây dựng các cơ chế mới liên quan đến nghiên cứu tiêu dùng, quỹ phát triển ngành công nghiệp tiêu dùng mới và trung tâm ươm tạo thương hiệu tiêu dùng.
Tại Phúc Kiến, những ngành tưởng như rất nhỏ như cá cảnh, hoa, trà hay đặc sản địa phương đang được kết nối với du lịch, văn hóa và thương mại.
Trong khi đó, Sơn Đông tập trung vào chính sách, đổi mới mô hình kinh doanh, xây dựng các kịch bản tiêu dùng và phát triển thương hiệu.
Những cách làm khác nhau nhưng cùng hướng tới một mục tiêu: làm cho thị trường tiêu dùng trở nên đa dạng, thuận tiện và hấp dẫn hơn.
“Kinh tế sản phẩm đầu tiên” trở thành chiến lược mới
Một trong những khái niệm đáng chú ý trong chính sách tiêu dùng mới của Trung Quốc là “nền kinh tế sản phẩm đầu tiên”.
Cuối tháng 8, bảy bộ ngành, trong đó có Bộ Thương mại, đã ban hành hướng dẫn thúc đẩy mở rộng và nâng cấp tiêu dùng hàng hóa, trong đó nhấn mạnh việc phát triển nền kinh tế xoay quanh các sản phẩm, thương hiệu và mô hình kinh doanh mới.
Các địa phương được khuyến khích tổ chức hoạt động ra mắt sản phẩm đầu tiên, trưng bày sản phẩm mới và triển lãm sản phẩm mới.
Đằng sau chữ “đầu tiên” là cuộc cạnh tranh về khả năng đổi mới.
Người tiêu dùng ngày nay không chỉ muốn một sản phẩm đáp ứng nhu cầu cơ bản. Họ còn muốn trải nghiệm mới, thiết kế mới, câu chuyện thương hiệu mới và cảm giác khác biệt.
Tại trung tâm thương mại MixC ở Hạ Môn, giai đoạn hai được khai trương trong nửa đầu năm nay đã đưa vào 35 cửa hàng đầu tiên tại Phúc Kiến và 16 cửa hàng đầu tiên tại Hạ Môn.
Tỷ lệ cửa hàng đầu tiên đạt khoảng 43%.
Trong số này có những thương hiệu như “Cool Piece Workshop”, một nền tảng xây dựng mô hình theo xu hướng quốc gia, hay “Window Inside”, thương hiệu nước hoa mang màu sắc truyền thống Trung Quốc.
Điểm chung của các cửa hàng này là tạo ra cảm giác mới mẻ cho khách hàng ngay cả trong những ngày thường.
Phúc Kiến muốn trở thành trung tâm tiêu dùng thời thượng
Phúc Kiến đang đặt mục tiêu xây dựng một trung tâm tiêu dùng thời thượng ở khu vực Đông Nam Trung Quốc.
Để làm điều đó, tỉnh này đã triển khai các chính sách hỗ trợ ngành dịch vụ, đưa ra các chương trình khuyến khích dành cho cửa hàng chủ lực của thương hiệu và các hoạt động ra mắt sản phẩm.
Đồng thời, Phúc Kiến cũng muốn tạo ra dấu ấn riêng thông qua chiến lược “sản phẩm Phúc Kiến ra mắt đầu tiên”.
Những thương hiệu lâu đời, sản phẩm có chỉ dẫn địa lý và các thương hiệu địa phương được đưa vào hệ sinh thái tiêu dùng mới.
Điều này có ý nghĩa lớn hơn việc quảng bá một vài sản phẩm.
Nếu thành công, một đặc sản địa phương có thể đi qua nhiều tầng giá trị:
Nông sản → sản phẩm chế biến → thương hiệu → quà tặng → du lịch → văn hóa → trải nghiệm tiêu dùng.
Giá trị kinh tế vì thế không còn nằm đơn thuần ở nguyên liệu ban đầu.
Kinh tế ban đêm đang trở thành động lực tiêu dùng mới
Một trong những thay đổi dễ nhận thấy nhất tại các thành phố Trung Quốc là sự phát triển của kinh tế ban đêm.
Tại đảo Đông Sơn của Phúc Kiến, phố đêm Nanmen Bay dài khoảng 1,2 km trở thành điểm đến thu hút đông đảo khách du lịch.
Tại Thanh Đảo, các hoạt động trình diễn ánh sáng ban đêm tại khu vực Trung tâm Thuyền buồm Olympic tạo thêm trải nghiệm cho du khách.
Tại Trường Sa, các chương trình biểu diễn sân khấu quy mô nhỏ đang góp phần làm thay đổi đời sống về đêm.
Những hoạt động này cho thấy tiêu dùng không nhất thiết phải gắn với việc mua một món hàng.
Một buổi biểu diễn, một bữa ăn, một chuyến tham quan, một trải nghiệm văn hóa hay một đêm dạo phố cũng có thể tạo ra doanh thu cho hàng loạt ngành dịch vụ.
Phố cổ hơn 600 năm được hồi sinh nhờ du lịch đêm
Tại Nghi Ích, Hồ Nam, một khu phố cổ có lịch sử hơn 600 năm đã tìm thấy sức sống mới thông qua kinh tế ban đêm.
Các màn trình diễn ánh sáng tại Tháp Ánh Trăng, những cuộc diễu hành truyền thống và hoạt động văn hóa được tổ chức giữa không gian kiến trúc cổ.
Theo số liệu được nêu trong nội dung khảo sát, khách du lịch ban đêm chiếm khoảng 65% tổng lượng khách mỗi ngày, trong khi doanh thu từ tiêu dùng ban đêm chiếm khoảng 70% tổng doanh thu ngày.
Những con số này cho thấy một tài sản lịch sử nếu được tổ chức đúng cách có thể trở thành một “tài sản tiêu dùng”.
Thay vì chỉ bảo tồn di tích như một địa điểm tham quan, chính quyền có thể kết hợp văn hóa, ẩm thực, nghệ thuật, giải trí và thương mại để tạo thành một hệ sinh thái kinh tế mới.
Hồ Nam muốn xây dựng thương hiệu “tiêu dùng về đêm”
Hồ Nam đang tập trung xây dựng thương hiệu tiêu dùng “Hồ Nam về đêm”.
Theo lãnh đạo địa phương, tỉnh đã đưa ra chính sách đặc biệt dành cho kinh tế ban đêm và thành lập trung tâm dịch vụ kinh tế ban đêm hoạt động 24 giờ.
Mục tiêu không chỉ là làm cho các khu phố đêm đông người mà còn phải khiến hoạt động này trở nên có tổ chức và bền vững.
Hồ Nam cũng đang khai thác các xu hướng tiêu dùng trải nghiệm, tương tác xã hội và khám phá văn hóa địa phương.
Di sản văn hóa phi vật thể, phong tục dân gian, tài nguyên sinh thái và ẩm thực địa phương đều có thể trở thành nguyên liệu để tạo ra những kịch bản tiêu dùng mới.
Đây là điểm quan trọng.
Tiêu dùng hiện đại ngày càng gắn với cảm xúc và trải nghiệm, thay vì chỉ dựa vào nhu cầu vật chất.
“Tài sản cũ” đang được biến thành nguồn tiêu dùng mới
Trong quá trình khảo sát, một xu hướng nổi bật được ghi nhận là nhiều địa phương Trung Quốc đang tìm cách hồi sinh những nguồn lực từng được xem là “tài sản cũ”.
Nhà máy cũ, khu phố cũ, nghề thủ công truyền thống, cảnh quan cổ và các khu vực nông thôn đều có thể được tái thiết kế để phục vụ tiêu dùng.
Tại thành phố Zoucheng, Sơn Đông, một công viên giải trí ngoài trời mang thương hiệu Ford Crossroads được xây dựng theo chủ đề “tốc độ và đam mê”.
Dự án kết hợp văn hóa ô tô với tư tưởng Nho giáo về núi và sông, đồng thời tích hợp đua xe địa hình, cắm trại, hoạt động ngoài trời và giải trí.
Đây là ví dụ điển hình cho cách một địa phương có thể tạo ra sản phẩm tiêu dùng mới bằng cách kết hợp nhiều ngành thay vì phát triển từng ngành riêng lẻ.
Tiêu dùng cấp huyện trở thành “mặt trận” mới
Một trong những điểm đáng chú ý nhất trong chiến lược mở rộng tiêu dùng của Trung Quốc là sự dịch chuyển từ các đô thị lớn xuống huyện và làng.
Các thành phố lớn đã có hệ thống trung tâm thương mại, thương hiệu quốc tế và dịch vụ tương đối phát triển.
Trong khi đó, thị trường cấp huyện vẫn còn nhiều tiềm năng chưa được khai thác.
Một văn bản chính sách gần đây về tiếp tục kích hoạt sức sống thị trường và phục hồi tiêu dùng cấp huyện đã đề xuất xây dựng các kịch bản tiêu dùng phù hợp với điều kiện địa phương.
Tại Sơn Đông, thành phố Leling kết hợp du lịch điện ảnh, truyền hình với du lịch văn hóa.
Thành phố Điện ảnh và Truyền hình Leling đã thu hút hơn 1,5 triệu lượt khách trong hơn một năm kể từ khi khai trương.
Tại Hồ Nam, khu thắng cảnh ruộng bậc thang Tử Ký kết hợp nông nghiệp, văn hóa và du lịch thông qua các chương trình học tập, trải nghiệm nông nghiệp và hoạt động thể thao leo núi.
Khu vực này thu hút hơn 800.000 khách du lịch mỗi năm theo số liệu được nêu trong nội dung khảo sát.
Những mô hình này cho thấy tiêu dùng cấp huyện không nhất thiết phải sao chép mô hình của thành phố lớn.
Thay vào đó, mỗi địa phương có thể tìm kiếm lợi thế riêng từ tài nguyên, văn hóa và ngành nghề sẵn có.
Đặc sản địa phương đang được nâng cấp thành ngành công nghiệp tỷ nhân dân tệ
Một hướng đi khác của Trung Quốc là nâng cấp những sản phẩm truyền thống thành hàng hóa có giá trị gia tăng cao hơn.
Heze, Sơn Đông, được biết đến như thủ phủ hoa mẫu đơn.
Nhưng hoa mẫu đơn tại đây không chỉ được bán dưới dạng hoa.
Rễ có thể sử dụng trong lĩnh vực dược liệu, hạt có thể ép dầu, nhị có thể chế biến thành trà và cánh hoa có thể được sử dụng để sản xuất các sản phẩm khác.
Theo nội dung được cung cấp, hơn 120 doanh nghiệp tại đây đã phát triển hơn 260 sản phẩm chế biến sâu thuộc 11 ngành.
Giá trị sản lượng toàn ngành hoa mẫu đơn vượt 13 tỷ nhân dân tệ mỗi năm.
Điều này cho thấy sức mạnh thực sự của tiêu dùng không chỉ nằm ở việc bán nhiều sản phẩm hơn mà còn ở khả năng tăng giá trị trên mỗi đơn vị sản phẩm.
Hoa nhài Phúc Châu trở thành thương hiệu lớn
Hoa nhài đã được trồng tại Phúc Châu trong hơn 2.000 năm và trở thành một phần quan trọng trong văn hóa địa phương.
Ngày nay, hoa nhài được kết nối với ngành trà.
Theo số liệu được nêu trong nội dung, đến năm 2025, toàn bộ chuỗi ngành trà hoa nhài Phúc Châu có giá trị sản lượng hơn 10 tỷ nhân dân tệ, trong khi giá trị thương hiệu đạt khoảng 16,171 tỷ nhân dân tệ.
Đây là ví dụ điển hình về quá trình biến một tài nguyên nông nghiệp thành một thương hiệu tiêu dùng.
Khi sản phẩm được gắn với văn hóa và câu chuyện địa phương, giá trị thương mại có thể tăng lên đáng kể.
Cá biển trở thành động lực mới cho kinh tế ven biển
Tại Phúc Kiến, cá chẽm vàng lớn đã phát triển thành một ngành công nghiệp quy mô lớn.
Ninh Đức đã giải quyết nhiều thách thức về nuôi trồng thông qua công nghệ, hình thành chuỗi ngành có giá trị sản lượng trên 20 tỷ nhân dân tệ.
Theo nội dung khảo sát, khoảng 4 trong 5 con cá chẽm vàng lớn tại Trung Quốc có nguồn gốc từ khu vực này.
Điều đáng chú ý là ngành cá không còn chỉ dừng lại ở nuôi trồng và chế biến.
Cá chẽm vàng lớn đang được kết nối với sáng tạo văn hóa, du lịch biển và những ngành dịch vụ mới.
Đây chính là mô hình tích hợp giữa nông nghiệp, công nghiệp và dịch vụ, giúp kéo dài chuỗi giá trị của một sản phẩm.
Hàng hóa thông minh đang thúc đẩy làn sóng tiêu dùng mới
Không chỉ các sản phẩm truyền thống được nâng cấp.
Nhóm hàng hóa công nghệ cao cũng đang trở thành một động lực quan trọng.
Trong nửa đầu năm nay, doanh số bán lẻ các sản phẩm nâng cấp tại Sơn Đông như thiết bị đeo thông minh, thiết bị gia dụng tiết kiệm năng lượng và điện thoại thông minh màn hình lớn tăng lần lượt 239,2%, 15,6% và 25,5% theo số liệu được nêu trong nội dung.
Sự thay đổi này phản ánh một xu hướng quan trọng: người tiêu dùng đang chuyển từ nhu cầu “có sản phẩm” sang nhu cầu “sản phẩm tốt hơn, thông minh hơn và tiết kiệm hơn”.
AI bắt đầu bước vào ngành thiết bị thể thao
Tại Công ty TNHH Thiết bị Thể dục Thể thao Shandong Maibaohe, robot đang được sử dụng trong dây chuyền sản xuất.
Doanh nghiệp có đội ngũ nghiên cứu và phát triển hơn 70 người và đang tăng cường ứng dụng công nghệ thông minh vào sản phẩm.
Theo nội dung được cung cấp, công ty đã sản xuất hơn 200.000 thiết bị thể dục trong năm trước và hợp tác với DeepSeek để phát triển thiết bị thể dục thông minh.
Hệ thống được thiết kế để hoạt động như một “huấn luyện viên cá nhân”, đưa ra kế hoạch tập luyện phù hợp với từng khách hàng.
Đây là ví dụ cho thấy AI không chỉ xuất hiện trong máy tính hay điện thoại.
Nó đang dần đi vào những sản phẩm tiêu dùng cụ thể, từ thiết bị thể thao, gia dụng cho tới dịch vụ chăm sóc sức khỏe.
Trường Sa biến đồ ăn vặt thành thương hiệu du lịch
Một ví dụ khác đến từ Hồ Nam là ngành thực phẩm giải trí.
Tại Quảng trường Furong ở Trường Sa, “Vương quốc đồ ăn vặt” thu hút lượng khách rất lớn.
Cửa hàng được Guinness World Records công nhận và theo nội dung khảo sát đón trung bình hơn 30.000 lượt khách mỗi ngày trong kỳ nghỉ hè.
Đằng sau sự nổi tiếng của một cửa hàng là cả hệ sinh thái sản xuất thực phẩm của Hồ Nam.
Theo nội dung được cung cấp, cứ ba sản phẩm thực phẩm giải trí trên toàn quốc thì có một sản phẩm đến từ Hồ Nam. Các thương hiệu như Yanjin Shop, Jinzai Food, Mala Prince và Black Classic có tổng giá trị sản lượng hàng năm vượt 150 tỷ nhân dân tệ.
Điều này cho thấy một món ăn địa phương hoàn toàn có thể trở thành sản phẩm du lịch.
Khách hàng không chỉ mua thực phẩm.
Họ mua câu chuyện, thương hiệu và trải nghiệm gắn với địa phương.
Di sản văn hóa đang trở thành một phần của nền kinh tế trải nghiệm
Tại cầu Lạc Dương ở Tuyền Châu, Phúc Kiến, một chương trình tham quan ban đêm đã kết hợp không gian di sản thế giới với hoạt động văn hóa và thương mại.
Chính quyền địa phương đầu tư cải tạo môi trường xung quanh, đưa vào các mô hình kinh doanh mới.
Hơn 60% cửa hàng truyền thống trên tuyến phố chính của Phố cổ Qiaonan đã được chuyển đổi, với các mô hình như trà đạo, workshop sáng tạo, tour khám phá văn hóa dân gian và hoạt động trải nghiệm.
Điểm quan trọng là quá trình hồi sinh không chỉ dừng ở việc sửa chữa những công trình cũ.
Mục tiêu là đưa con người, hoạt động thương mại và văn hóa đương đại trở lại không gian lịch sử.
Khi du khách có thể vừa tham quan di sản, vừa uống trà, nghe nhạc, tham gia workshop và trải nghiệm văn hóa, giá trị kinh tế của di sản được mở rộng đáng kể.
Phố Trường Đức và mô hình “bảo tàng di sản văn hóa phi vật thể không tường”
Tại Hồ Nam, phố Trường Đức nằm dọc theo một kênh đào cổ có lịch sử hơn 1.000 năm.
Các chương trình biểu diễn dân gian, nhạc truyền thống và nghề thủ công được đưa vào không gian phố.
Du khách có thể trực tiếp quan sát hoặc tham gia trải nghiệm các nghề như thêu Đào Nguyên và vẽ trên vải gai.
Theo số liệu được nêu trong nội dung, năm 2025 khu vực này đón khoảng 18,2467 triệu lượt khách, tăng 75% so với năm trước.
Doanh thu đạt khoảng 1,239 tỷ nhân dân tệ, tăng gần 60%.
Mô hình này cho thấy khi văn hóa được chuyển hóa thành trải nghiệm, di sản có thể trở thành một sản phẩm tiêu dùng mà không nhất thiết phải đánh mất bản sắc.
Điều gì thực sự đứng sau chiến lược mở rộng tiêu dùng của Trung Quốc?
Nhìn tổng thể, những mô hình đang xuất hiện tại Hồ Nam, Phúc Kiến và Sơn Đông có một điểm chung.
Trung Quốc không chỉ muốn thúc đẩy người dân mua nhiều hơn.
Mục tiêu rộng hơn là tạo ra nhiều lý do hơn để người dân tiêu dùng.
Một người có thể đi du lịch vì muốn trải nghiệm văn hóa.
Một gia đình có thể mua thiết bị gia dụng mới vì sản phẩm tiết kiệm năng lượng.
Một du khách có thể đến Trường Sa vì đồ ăn vặt.
Một người trẻ có thể đến trung tâm thương mại để khám phá thương hiệu mới.
Một người dân địa phương có thể chi tiêu vào các hoạt động về đêm.
Tất cả những hành vi này tạo thành một mạng lưới tiêu dùng rộng lớn.
Trung Quốc đang tìm cách biến mọi nguồn lực thành động lực tiêu dùng
Từ cá chẽm vàng lớn ở Ninh Đức, hoa mẫu đơn ở Hà Trạch, trà hoa nhài Phúc Châu, đồ ăn vặt Hồ Nam cho tới robot công nghiệp và thiết bị thể thao tích hợp AI, chiến lược mở rộng tiêu dùng của Trung Quốc đang diễn ra trên nhiều tầng khác nhau.
Một mặt, chính quyền muốn mở rộng nguồn cung hàng hóa chất lượng cao.
Mặt khác, họ đang tạo ra những kịch bản tiêu dùng mới thông qua kinh tế ban đêm, du lịch, văn hóa, thể thao và giải trí.
Quan trọng hơn, nhiều địa phương đang cố gắng biến những tài sản tưởng như cũ kỹ thành nguồn lực kinh tế mới.
Một khu phố cổ có thể trở thành điểm đến ban đêm. Một nghề thủ công có thể trở thành trải nghiệm du lịch. Một nông sản có thể trở thành thương hiệu. Một món ăn vặt có thể trở thành biểu tượng thành phố. Một thiết bị thể thao có thể trở thành sản phẩm AI cá nhân hóa.
Đây chính là logic sâu hơn phía sau nỗ lực mở rộng tiêu dùng của Trung Quốc: không chỉ kích thích nhu cầu hiện có mà còn chủ động tạo ra nhu cầu mới.
Trong giai đoạn Kế hoạch 5 năm lần thứ 15, việc nâng cấp tiêu dùng hàng hóa, phát triển dịch vụ, mở rộng thị trường cấp huyện và xây dựng thương hiệu nhiều khả năng tiếp tục là những trọng tâm quan trọng.
Nếu các chính sách này tạo được hiệu ứng đủ lớn, tiêu dùng có thể trở thành một “dòng nước” lan tỏa từ các thành phố lớn xuống huyện, thị trấn và làng mạc, đồng thời kết nối sản xuất, dịch vụ, văn hóa và công nghệ.
Và khi đó, câu chuyện về sức mua của người dân Trung Quốc sẽ không chỉ được đo bằng số tiền họ chi tiêu, mà còn bằng số lượng trải nghiệm mới, sản phẩm mới và giá trị mới mà nền kinh tế có thể tạo ra để thuyết phục họ mở ví.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao Trung Quốc đang đặc biệt chú trọng mở rộng tiêu dùng nội địa?
Tiêu dùng là một động lực quan trọng của tăng trưởng kinh tế. Khi nhu cầu trong nước được cải thiện, doanh nghiệp có thêm doanh thu, từ đó hỗ trợ sản xuất, việc làm và đầu tư.
Trung Quốc đang kích thích tiêu dùng bằng cách nào?
Các địa phương đang triển khai nhiều biện pháp như hỗ trợ sản phẩm mới, phát triển cửa hàng đầu tiên, kinh tế ban đêm, du lịch văn hóa, thương hiệu địa phương, hàng hóa thông minh và các kịch bản tiêu dùng cấp huyện.
Vì sao kinh tế ban đêm được Trung Quốc quan tâm?
Kinh tế ban đêm giúp kéo dài thời gian hoạt động của các khu thương mại và điểm du lịch. Ăn uống, giải trí, biểu diễn, mua sắm và tham quan vào buổi tối có thể tạo thêm doanh thu mà không nhất thiết phải xây dựng hoàn toàn một hạ tầng mới.
Tiêu dùng cấp huyện có tiềm năng như thế nào?
Các huyện và thị trấn có lợi thế về dân số, văn hóa, nông nghiệp và tài nguyên địa phương nhưng nhiều nơi chưa khai thác đầy đủ. Việc phát triển các kịch bản tiêu dùng riêng có thể mở rộng thị trường ngoài các thành phố lớn.
Vì sao Trung Quốc chú trọng thương hiệu địa phương?
Thương hiệu giúp nâng giá trị của sản phẩm và tạo sự khác biệt. Một đặc sản nếu chỉ bán dưới dạng nguyên liệu có giá trị thấp hơn so với khi được phát triển thành sản phẩm chế biến, quà tặng, thương hiệu và trải nghiệm du lịch.
AI có thể tác động thế nào tới tiêu dùng?
AI có thể giúp sản phẩm trở nên cá nhân hóa và thông minh hơn. Ví dụ, thiết bị thể dục có thể đưa ra chương trình tập luyện riêng cho từng người, từ đó nâng giá trị của sản phẩm và tạo thêm trải nghiệm cho khách hàng.
Theo dõi những chuyển động kinh tế đáng chú ý trên thế giới
Cập nhật nhanh các thông tin về kinh tế Trung Quốc, tiêu dùng, bất động sản, tài chính, công nghệ, doanh nghiệp và những xu hướng đang tác động đến thị trường toàn cầu.
Xem tin tức và phân tích mới nhất →





